Giảm cân không phải vấn để với máy chạy bộ điện

Chạy tìm anh khắp nơi nhưng có vẻ là vô vọng. Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tôi bị bỏ rơi, bị chính người đàn ông mà trước đây không lâu còn máy chạy bộ điện quá tốt khiến tôi rung động bỏ rơi.

Tôi khuỵu gối, khóc thét lên. Đầu óc quay cuồng, tôi tìm kiếm cái điện thoại nhưng nó đã hết pin lúc nào không hay. Chỉ thấy màn hình đen vô vọng. Nhìn quanh không thấy một ai biết máy tập chạy bộ giá bao nhiêu bóng người. Trời tối sầm lại nhanh chóng, tôi sợ hãi ngồi ôm đùi khóc dưới một gốc cây dương.

Bỗng có một chiếc xe chạy lại gần chỗ tôi, trên xe anh đang cười nói vui vẻ với một cô gái. Họ nhìn thấy tôi, họ vẫn cười nói và cô gái quàng tay ôm eo anh. Anh quay mặt ra sau và hỏi máy chạy bộ điện hay cơ tốt hơn hôn nhẹ lên môi cô gái. Lúc bấy giờ tôi mới nhìn rõ khuôn mặt cô gái. Đó không phải ai xa lạ mà chính là Kim – bạn thân tôi. Tôi đứng bật dậy, chạy về phía họ:

máy chạy bộ

–         Làm ơn giải thích cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra?

Họ nhìn tôi rồi phớt lờ, họ lại cười nói, ôm ấp nhau như tôi chưa hề tồn tại.

–         Thật trơ trẽn. Tôi thốt lên.

Họ vẫn không lên tiếng, vẫn tiếp tục trơ trẽn.

–         Anh là chồng sắp cưới của tôi, cô là bạn thân tôi. Hai người….hai người….Thì ra đây là cú sốc mà anh đã gây ra cho tôi nên tôi mới…Tôi nghẹn lời.

Họ nhìn tôi cười cợt, cười cợt sự ngu ngốc hay thảm hại của tôi. Tôi không muốn biết máy tập chạy bộ nào tốt nữa. Tôi thấy choáng váng đầu óc. Rồi mọi thứ tối sầm lại, tôi không nhìn thấy được gì nữa. Không có biển, không có hai máy chạy bộ điện đài loan con người đáng khinh kia. Tôi lần mò trong bóng tối. Tôi tuyệt vọng. Tôi có cảm giác như đang rơi xuống dưới đáy của cái hố chứa đựng những niềm đau.

Không còn vấn đề sức khỏe khi đã có máy chạy bộ tốt

Hình như ai đó đang gọi tôi, tiếng gọi ngày càng rõ hơn.

–         Hiên ơi, Hiên ơi, con ơi.

–         Là mẹ hả? Mẹ ơi, con đây. Mẹ đâu rồi? Tôi trả lời yếu ớt.

–         Hiên ơi…

Sao tôi chỉ nghe thấy tiếng nói của mẹ. Mẹ sao lại ở đây? Mẹ không trả lời câu hỏi của tôi mà chỉ kêu tên tôi. Tôi thêm lo lắng. Rồi tiếng mẹ yếu dần và biến mất. Có lẽ tôi đang đến địa điểm bán máy chạy bộ bị ảo giác, vì quá mệt mỏi. Tôi tiếp tục bước đi, đi mãi để tìm hi vọng. Đầu tôi lại đau buốt, hình ảnh hai con người ấy lại hiện ra trong đầu tôi về việc nên mua máy chạy bộ hãng nào. Lần này là họ đang ở trong nhà tôi, trên giường của tôi. Là thật hay mơ?

Bỗng có một thứ ánh sáng chiếu thẳng vào mắt tôi, tôi nhắm nghiền mắt lại rồi cố mở ra.

 

 

Leave a Reply